It is currently 07 Sep 2010, 16:46
   
Text Size

bong bóng đầu cơ dầu đang tới điểm nguy, mua vàng và đô

Tin trong nước

bong bóng đầu cơ dầu đang tới điểm nguy, mua vàng và đô

Postby synergy » 17 Nov 2009, 15:55

http://asianenergy.blogspot.com/2009/11 ... sk-to.html

Thứ Ba 17 Tháng 11, 2009
Trung Quốc đã trở thành nguy cơ lớn nhất đối với nền kinh tế thế giới. Xa hơn việc dùng sự tăng trưởng vượt trội từ một phương Tây cạn kiệt, Trung Quốc đang làm cho vấn đề tồi tệ hơn. chính sách " kẻ ăn xin-thành- hàng xóm" của nó tiếp tục cuộc chơi tàn phá thương mại toàn cầu và tạo rủi ro tới hạn trên vào chân thứ hai của cuộc Đại suy thoái thế giới.

"Những vấn đề cố hữu của hệ thống kinh tế quốc tế chưa được đề cập đầy đủ ", ông Hồ Jintao Chủ tịch của Trung Quốc thừa nhận: Trung Quốc vẫn còn thừa để xuất khẩu phần còn lại của chúng tôi trên quy mô lớn với đà giảm phát, thực ra là không phải.

Trong khi một số băn khoăn về tính thanh khoản, thúc đẩy lạm phát, Justin Lin -kinh tế trưởng Ngân hàng Thế giới cho biết nguy hiểm hơn là mức kỷ lục các nhà máy nhàn rỗi hầu như ở khắp mọi nơi sẽ ăn một cú xoáy về cắt giảm việc làm và bán thân của các công ty. "Tôi lo ngại hơn về giảm phát", ông nói.
Bằng cách giữ nhân dân tệ để đến 6,83 ăn 1 đô la để đẩy mạnh xuất khẩu, Bắc Kinh là bán phá giá tỷ lệ thất nghiệp ở nước ngoài là "ăn cắp công ăn việc làm người Mỹ", giải thưởng kinh tế Nobel Paul Krugman nói: Một khi Trung Quốc đang làm điều này, các con hổ khác cũng phải làm điều đó thôi.

Tất nhiên các Nhà tư bản phương Tây đang đồng lõa. Họ thuê công nhân rẻ và nhà máy rẻ tại Quảng Đông, sau đó vận động hành lang Capitol Hill để ngăn chặn Quốc hội làm bất cứ điều gì về nó. Đây là sự hưởng lợi lao động.

Tại một số điểm, công nhân người Mỹ sẽ nổi loạn, thất nghiệp Mỹ đã lên 17.5 % và sẽ lan rộng theo Barack Obama cách đo "U6". Realty Track cho biết, 332.000 tài sản đã được niêm phong chỉ trong tháng 11- 2009. Người Mỹ khác mất nhà cửa trong năm nay, trong hơn thập kỷ toàn bộ của cuộc Đại khủng hoảng. Đơn vừa cho vay của 7 triệu nhà đang chờ có khả năng bị thu giữ bởi người cho vay.

Bạn muốn hay không - có lẽ bạn nên chăng chú ý đến kiểu chính trị-bomb này:
Tổng thống Obama nói rằng trước khi đến Trung Quốc trong tuần này rằng châu Á có thể không còn sống bằng cách vận chuyển hàng hoá cho người Mỹ trong khi đã có nợ đến tai của mình. "Chúng tôi đã đạt đến một trong những điểm tiệm cận hiếm trong lịch sử, nơi chúng tôi có cơ hội để có một con đường riêng khác nhau," ông nói. Sẽ sai khi dùng con đường sẽ " làm căng thẳng" cho quan hệ Mỹ cho Trung Quốc. Đó là một mối đe dọa?

Đó là thời trang để nói chuyện của Mỹ như kiểu van nài này. Có sự hiểu sai rằng sự cân bằng chiến lược. Washington có thể cho Trung Quốc cú hích đầu gối của mình bất cứ lúc nào bằng cách đóng cửa thị trường. Không có đối xứng ở đây. Bất kỳ di chuyển bằng Bắc Kinh để thanh lý cổ phiếu, trái phiếu kho bạc của Mỹ có thể bị vô hiệu hóa - trong chủ nghĩa cực đoan - bằng cách kiểm soát vốn. Giỏi nguy trang vũ trang và có quyền chủ động – Hoa Kỳ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn.

Nếu chọc tức, Mỹ có trình độ sâu về kinh tế chắc phải rút lui vào tự lực cánh sinh gần (với NAFTA - khối phi mậu dịch bắc á ) và trang bị lại ngành công nghiệp của mình đằng sau bức tường thuế quan - như Anh đã làm trong thập niên 1930 dưới triều đại đế chế. Trong trường hợp đó, Trung Quốc sẽ sụp đổ. Bức tượng Mao sẽ lật đổ bởi cuộc bạo loạn đường phố.

Ông Hồ nghe có vẻ hòa giải cuối tuần trước. Trung Quốc đang "mạnh mẽ" bước để cắt giảm sự phụ thuộc vào xuất khẩu, nhưng vẫn chiếm 39% GDP. "Chúng tôi muốn tăng khả năng của người dân để chi tiêu," ông nói.

Bắc Kinh thực sự đang làm tăng lương hưu và mở rộng bảo hiểm y tế cho nông thôn để người dân cảm thấy cần phải ít tiết kiệm hơn, nhưng cách mạng văn hóa này cần thời gian. Tất cả chúng ta đã thấy cho đến nay là "bước trẻ con", Morgan Stanley Stephen Roach nói vậy.

Thực tế là nhiều kích thích như $ 600bn của Bắc Kinh đã được chi tiêu chưa xây dựng thêm nhà máy và cơ sở hạ tầng để các tàu hàng hóa Trung Quốc có thể chở hàng chưa nhiều, hoặc phần tiền đã bị rò rỉ vào bất động sản và chứng khoán.

Tín dụng đã phát nổ. Được phân bổ theo các trùm Mao cho các mục đích chính trị, nó đã trở thành ngớ ngẩn. Trung Quốc đang cán thép nhiều vì tám phương kết hợp sản xuất tiếp theo đó. Họ đang trộn vữa xi măng nhiều hơn phần còn lại của thế giới. Cố định đầu tư 53% lên trong năm nay. Một khi bạn biết rằng thủ phủ chính quyền Hồ Nam đã giật đi xa hai dặm đường chim bay so với vị trí hiện tại để họ có thể hấp thụ được kích thích bằng cách xây dựng nó một lần nữa, hoặc thành phố mới xây dựng Ordos tại khu tự trị Nội Mông Cổ là tại sa mạc trơ trọi, bạn biết những gì phải đến tiếp theo không.

Trục trụ Quản lý tài sản cho biết cho vay đã đụng 140% GDP, "cũng vượt quá" cấp đã dẫn đến cuộc khủng hoảng trong quá khứ trên thế giới.

Với sinh nhật 60 của cuộc cách mạng trên đường đi, các ngân hàng trung ương đã bắt đầu thắt chặt. Cho vay mới giảm đi một nửa nhân dân tệ trong tháng Mười. Vì vậy, hãy cẩn thận. Trục trụ cho biết một khó hạ cánh tại Trung Quốc có thể chứng minh là chấn thương tâm lý cho thị trường thế giới như sụp đổ ngay sau nước Mỹ.

Nền kinh tế thế giới vẫn đang trượt băng trên băng mỏng. Phương Tây no nê với nợ, phía Đông đang với âm mưu đ ánh lừu. Cuộc khủng hoảng đã có (hoặc ẩn) bằng tốc độ số không và một vụ nổ tài chính, bảng cân đối vô gi á trị có chủ ý. Nhưng vấn đề cốt lõi vẫn còn. Hiệu ứng Anh-l ây ra toàn cầu (kh ủng kho ảng tài ch ính th ế k ỷ 18 của đế quốc Anh) và Club - địa trung hải được thắt chặt thắt lưng, nhưng châu Á không đủ để bù đắp mà làm tăng thêm nhu cầu - Đây là nguồn cung cấp thêm cho đại khủng hoảng,.

Cách nh ận xét của tôi là thị trường vẫn đang trong đống đổ nát và từ chối về cấu trúc của các bong bóng tín dụng. Có thêm hai nhân tố làm sôi sục v à chọc thủng vào: bong bóng đầu tư của Trung Quốc và sự phá sản trà n lan của ngân hàng châu Âu bao gồm lên. Tôi lo sợ rằng chỉ sau đó chúng tôi có thể rõ ràng và các đống đổ nát, rất chậm, bắt đầu một chu kỳ tươi sống.

----------------------------------------------
Far from taking over as the engine of growth from an exhausted West, China is making matters worse. Its "beggar-thy-neighbour" policies continue to play havoc with global trade and risk tipping the world into a second leg of the Great Recession.
"The inherent problems of the international economic system have not been fully addressed," said China's president Hu Jintao. Indeed not. China is still exporting overcapacity to the rest of us on a grand scale, with deflationary consequences.
While some fret about liquidity-driven inflation, Justin Lin, World Bank chief economist, said the greater danger is that record levels of idle plant almost everywhere will feed a downward spiral of job cuts and corporate busts. "I'm more worried about deflation," he said.
By holding the yuan to 6.83 to the dollar to boost exports, Beijing is dumping its unemployment abroad – "stealing American jobs", says Nobel laureate Paul Krugman. As long as China does it, other tigers must do it too.
Western capitalists are complicit, of course. They rent cheap workers and cheap plant in Guangdong, then lobby Capitol Hill to prevent Congress doing anything about it. This is labour arbitrage.
At some point, American workers will rebel. US unemployment is already 17.5pc under the broad "U6" gauge followed by Barack Obama. Realty Track said that 332,000 properties were foreclosed in October alone. More Americans have lost their homes this year than during the entire decade of the Great Depression. A backlog of 7m homes is awaiting likely seizure by lenders. If you are not paying attention to this political time-bomb, perhaps you should.
President Obama said before going to China this week that Asia can no longer live by shipping goods to Americans already in debt to their ears. "We have reached one of those rare inflection points in history where we have the opportunity to take a different path," he said. Failure to take that path will "put enormous strains" on America's ties to China. Is that a threat?
It is fashionable to talk of America as the supplicant. That misreads the strategic balance. Washington can bring China to its knees at any time by shutting markets. There is no symmetry here. Any move by Beijing to liquidate its holdings of US Treasuries could be neutralized – in extremis – by capital controls. Well-armed sovereign states can do whatever they want.
If provoked, the US has the economic depth to retreat into near autarky (with NAFTA) and retool its industries behind tariff walls – as Britain did in the 1930s under Imperial Preference. In such circumstances, China would collapse. Mao statues would be toppled by street riots.
Mr Hu sounded conciliatory last week. China is taking "vigorous" steps to cut reliance on exports, still 39pc of GDP. "We want to increase people's ability to spend," he said.
Beijing is indeed boosting pensions and extending health insurance to the countryside so that people feel less need to save, but cultural revolutions take time. All we have seen so far are "baby steps", says Morgan Stanley's Stephen Roach.
The reality is that much of Beijing's $600bn stimulus has been spent building yet more plant and infrastructure so that China can ship yet more goods, or has leaked into property and stocks.
Credit has exploded. Allocated by Maoist bosses for political purposes, it has become absurd. China is rolling as much steel as the next eight producers combined. It is churning more cement than the rest of the world. Fixed investment is up 53pc this year. Once you know that Hunan authorities have torn down two miles of modern flyway so that they can soak up stimulus by building it again, or that the newly-built city of Ordos is sitting empty in Inner Mongolia, you know what must come next.
Pivot Asset Management said lending has touched 140pc of GDP, "well beyond" levels that have led to crises in the past. With the revolution's 60th birthday out of the way, the central bank has begun to tighten. New yuan loans halved in October. So be careful. Pivot said a hard-landing in China could prove as traumatic for world markets as the US sub-prime crash.
The world economy is still skating on thin ice. The West is sated with debt, the East with plant. The crisis has been contained (or masked) by zero rates and a fiscal blast, trashing sovereign balance sheets. But the core problem remains. The Anglo-sphere and Club Med are tightening belts, yet Asia is not adding enough demand to compensate. It is adding supply.
My view is that markets are still in denial about the structural wreckage of the credit bubble. There are two more boils to lance: China's investment bubble; and Europe's banking cover-up. I fear that only then can we clear the rubble and, very slowly, start a fresh cycle.
synergy
Member
 
Posts: 1
Joined: 05 Nov 2009, 09:54

Return to Việt Nam

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests


Who is online

In total there are 3 users online :: 0 registered, 0 hidden and 3 guests (based on users active over the past 60 minutes)
Most users ever online was 52 on 31 Jan 2010, 02:32

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests

Login Form